Đây là hình ảnh soi gương của "ô còn lại cuối cùng". Thay vì hỏi số này đi đâu được, bạn hỏi ô này chứa được gì. Lấy một ô trống và liệt kê các số đã có trong hàng, trong cột và trong khối của nó.
Ba tập đó chồng lên nhau, và chính điều đó khiến kỹ thuật này hiệu quả: một ô nằm ở giao điểm của hai mươi ô khác, nên cần ít ô hàng xóm đã điền hơn ta tưởng để loại được tám số.
Nó chậm hơn quét theo từng số, nên đáng dùng cho một ô cụ thể mà bạn có lý do quan tâm — ô sẽ hoàn thành một đơn vị, hoặc ô mà ba ô khác phụ thuộc vào — chứ không phải để rà cả bàn.